Showing posts with label Thơ trữ tình. Show all posts
Showing posts with label Thơ trữ tình. Show all posts

Trùng Cửu tống biệt ký Nguyệt Sinh - Cổ Dã Tử


Cổ Dã Tử (JakenLem) nguyên là một nho sĩ của TAL, sở trường cổ thi, tiếc là nay như hạc nội mây ngàn chẳng biết đã về đâu. Mỗ đăng lại một bài thơ của lão lên đây gọi là tưởng nhớ.

Bài này CDT viết khi chia tay Nguyệt Sinh (tức Nguyệt Hãn).


重九送別寄月生 

五年為客偕如夢
今到重陽起別離
路上回頭千里外
坐中把酒一人稀
只愁此景難相意
莫怨明朝沒見其
禁水崑山何處有
故園誰待月高飛。

古野子


Nguyên văn chữ Hán :

Trùng Cửu tống biệt ký Nguyệt Sinh

Ngũ niên vi khách giai như mộng
Kim đáo Trùng Dương khởi biệt ly
Lộ thượng hồi đầu thiên lý ngoại
Toạ trung bả tửu nhất nhân hy
Chỉ sầu thử cảnh nan tương ý
Mạc oán minh triêu một kiến kỳ
Cấm thủy Côn sơn hà xứ hữu
Cố viên thùy đãi nguyệt cao phi.

Cổ Dã Tử


Dịch nghĩa :

Tiết Trùng Cửu tiễn biệt tặng Nguyệt Sinh

Năm năm làm khách nơi xa cứ như là một giấc mộng
Hôm nay đến tiết Trùng Dương sắp phải cách biệt rồi
Trên đường về ngoảnh đầu lại đã thấy ngoài ngàn dặm
Trong tiệc tiễn nâng chén lên đã vội thiếu một người
Chỉ buồn cho cảnh tình không được như ý muốn
Cũng đừng trách không biết ngày nào mới lại gặp nhau
Núi Côn sông Cấm nơi nào có
Quê nhà ai đó đang ngóng ánh trăng lên.

(CDT)


Bản dịch thơ của mỗ :

Tiết Trùng Cửu tiễn Nguyệt Sinh

Năm năm đất khách thoảng như mơ
Đây tiết Trùng Dương buổi tạ từ
Đường xa hun hút người trông lại
Chén cạn âm thầm kẻ tiễn đưa
Đoạn ly do mệnh buồn chăng đủ
Tái hợp tùy duyên trách cũng thừa
Núi Côn sông Cấm ai còn vọng
Nỗi mình nỗi bạn nỗi trăng xưa?


Green - thơ Paul Verlaine

Nguyên văn tiếng Pháp :

Green 
Voici des fruits, des fleurs, des feuilles et des branches,
Et puis voici mon coeur, qui ne bat que pour vous.
Ne le déchirez pas avec vos deux mains blanches
Et qu'à vos yeux si beaux l'humble présent soit doux. 
J'arrive tout couvert encore de rosée
Que le vent du matin vient glacer à mon front.
Souffrez que ma fatigue, à vos pieds reposée,
Rêve des chers instants qui la délasseront. 
Sur votre jeune sein laissez rouler ma tête
Toute sonore encore de vos derniers baisers ;
Laissez-la s'apaiser de la bonne tempête,
Et que je dorme un peu puisque vous reposez.
- Paul Verlaine -


Bản dịch thơ của tôi :

Thanh 
Đây trái, đây hoa, đây lá, đây cành
Đây con tim vẫn vì em rung động
Đừng bóp nát trong bàn tay ngà ngọc
Đừng đốt thiêu bằng đôi mắt dịu hiền
 
Ta đến là khi ngày mới vừa lên
Và gió sớm phả từng làn buốt giá
Em lặng thinh mà nhấn chìm tất cả
Ôi! phút thần tiên ao ước đã bao lần!
 
Ta gục đầu trên nét ngực thanh tân
Nghe tiếng hôn như thể lần sau cuối
Xin cho nguôi cơn bão lòng réo gọi
Để ta ngủ vùi dưới cội Tình Em

Trường ca mong nhớ


Ta ru mình trong khúc hát tương tư
Thương biết mấy dẫu rằng xa biết mấy
Trong mưa bay có mùa đông thức dậy
Giữa trời yêu xanh thẳm giấc bình yên...

Những ngày không có em
Đời buồn như đêm tối
Sóng cuồng và gió nổi
Giữa một hồn lặng im

Nhớ thương ơi ta biết nẻo đâu tìm ?
Vườn thanh ấy mộng huyền chưa mở lối
Trong ưu tư nghe chiều buông rất vội
Và mưa giăng cho lạnh buốt tâm hồn
Anh đem tình gõ nhịp khúc tân hôn
Nhưng tình ướt nên thanh âm tắc nghẹn
Áo lụa mơ bay, sầu qua len lén
Anh tìm hoài không thấy bóng em đâu
Ôi buồn nào hơn những lúc xa nhau !
Mà không một sợi tin hồng nối lại
Cứ nghĩ xa nhau, là xa xa mãi...
Nên tự đáy lòng anh có lệ rơi...
Chiều xuống dần, thương nhớ quá ! em ơi !
Tim se thắt mà em nào hay biết
Anh sợ lắm nỗi đoạn trường ly biệt
Vì yêu em, yêu nhiều lắm em ơi...
 
Xin nói cùng anh chỉ một lời thôi
Để biết còn em đâu đó trong đời...
 
Rồi từng ngày đi qua
Anh đưa em trong vườn ấy
Mắt chiều vụt cháy
Đường tơ
Con chim quyên soi bóng hạt sương mờ
Lá hoàng hôn rủ đầy bao kỷ niệm
Chiến mã hí vang trong làn mưa kiếm
Mộng anh hùng, tan dưới lệ giai nhân
Khách tương tư lê mãi bước phong trần
Đời chất ngất dưới vạn sầu tương cách
Đêm bi hoan bên trăng mờ vành vạnh
Ánh sao khuya soi lối những hoang hồn
Bao kẻ lụy tình, bao mộng vùi chôn
Mà nhân thế cứ còn yêu mê mải
Người tìm gì trong cơn mơ tình ái
Người ơi !

Hình như em chơi vơi
Khi phía đời ta nổi sóng
Khi phía tình ta cuồng vọng
Khi phía đôi mình có mặt trời lên
Mặt trời dịu êm
Mặt trời cháy bỏng
Lá khô rơi
Chồi xanh nẩy lộc
Một mùa yêu...
 
Anh đưa em đi dưới nắng ban chiều
Anh kể em nghe những chuyện tình xưa cũ
Và từ những câu chuyện đó
Anh dựng nên câu chuyện tình yêu chưa từng có trên đời
Xa cách này cho nhung nhớ nào nguôi
Khi chưa biết những điều ta muốn biết
Khi đoạn thơ đầu còn ngân chưa tuyệt
Ý tình kia, ta đã hiểu được gì ?
Có bao giờ loài chim ấy bay đi ?
Có không em những mùa trăng vô hạn ?
Anh đến sông Tương trong mùa khô cạn
Mà đôi bờ thương nhớ vẫn mênh mang...
Anh đứng chờ trên dốc đá. Sương tan.
Em đưa tay níu một thời tuổi nhỏ
Áng mây lan giữa khung chiều loang lổ
Tóc em bồng, anh say ngủ, và mơ...
 
Anh mang em vào thơ
Để lòng vơi nỗi nhớ
Để em cười bỡ ngỡ
Có gì đâu...

Đêm dài sao chẳng qua mau
Ta mong ngày mới mưa sầu thôi rơi
Với em đâu đó bên đời
Tiếng yêu lắng giữa nụ cười hân hoan
Hững hờ một chiếc thuyền nan
Bến trăng ai đứng mơ màng nhớ ai ?
Sông sâu, đêm ngắn, tình dài
Vẳng nghe tiếng hát u hoài chàng Trương
Tương tư khóc giữa đêm trường
Lầu hoa còn đó, Mỵ Nương đâu rồi ?

Em ơi, em ơi !
Đừng lo em nhé !
Đã biết lòng anh
Sao còn e lệ ?
 
Em ơi đêm thâu
Anh ngồi lặng lẽ
Chẳng biết vì đâu
Nhớ em nhiều thế...
 
Một chiếc lá vàng rơi khẽ
Trên con đường nhỏ ngoại ô
Anh bước trong chiều quạnh quẽ
Thương em thương đến thẫn thờ
 
Không có nhành hoa nào nở
Trong vườn tương tư chiều nay
Anh nhặt một cành lá úa
Ngậm ngùi xé nát trong tay

Hoàng hôn chẳng xuống nơi đây
Để tương tư đến cạn ngày chưa vơi
Đâu rồi em hỡi em ơi ?
Xa em lạnh cả một trời không em...

Nhưng bỗng em về trong bóng đêm
Một dải Ngân Hà trôi thật êm
Ta vui như kẻ vừa sống dậy
Ngỡ ngàng, say đắm bước theo em
 
Đêm lại bừng lên muôn khúc ca
Lời yêu vang khắp núi rừng xa
Em cười không nói mà yêu lắm
Như thể trong đời chỉ có ta
 
Một cành hoa
Vừa chớm nở
Trên đồi nhỏ
Ánh trăng mờ
Một vần thơ
Rơi trên đá
Em nghe không ? âm thanh kỳ diệu quá !
Như tiếng dương cầm thánh thót ngân nga
 
Bản nhạc này sao rất lạ ?
Anh vẫn chưa từng nghe qua
 
Vũ trụ thì bao la
Thời gian thì vô tận
Anh chỉ có em thôi
Là tình yêu duy nhất

Chị về bến cũ mưa sa


Chị về bến cũ mưa sa

Tặng N.

"Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời..."

Đã mấy mùa mưa trút xuống đời
Chị có còn buồn không chị ơi ?
Có còn đơn bóng khi chiều lẻ,
Có còn hiu quạnh trong đêm côi ?


Dạo ấy em thường nghĩ vẩn vơ
Ôm đàn chị hát bên nguồn thơ
Réo rắt mơ say làn sóng gợn
Nghê thường chấp chới mấy cung tơ


Có lúc nhạc ngừng, suối hóa băng
Chị với tay ngà lay bóng trăng
Ngu ngơ ai biết mình vô tội
Một thoáng chơi vơi đã vĩnh hằng


Chị neo đời chị bờ sông ấy
Em gửi đời em vào gió mây
Mưa vẫn từng mùa qua day dứt
Nhòa nhạt sau lưng những dấu ngày


Chiều nay em nhớ về nơi chị
Lại một mùa mưa bao đầy vơi
Trong tiếng hoa phai muôn ngọc vỡ
Chị có còn buồn không chị ơi ?


Chùm thơ Đường luật

- 1 -

Một vầng trăng cũ đã bơ vơ
Đôi cánh chim đêm lạc hải hồ
Quyến luyến chân quen, làn gió dịu
Ngỡ ngàng mắt lạ, ánh sao thưa
Ngại với tha nhân lời ước dối
Đau cùng tri kỷ mảnh duyên hờ
Ôi nẻo phong trần vô nghĩa lý
Anh hùng - hay giấc mộng phù du?


- 2 -

Vó ngựa qua đây đã mấy lần
Lòng người nghe thoáng ý phân vân
Sông xưa bến cũ neo thuyền mới
Núi thẳm rừng xa đợi khách gần
Gió mưa nhân thế khơi hoài niệm
Cát bụi giang hồ giục bước chân
Muốn xếp chinh y nào có dễ
Xin hiểu tình này hỡi cố nhân!

- 3 -

Rừng chiều văng vẳng tiếng chim xa
Nữ khách về đâu dưới bóng tà?
Bạch mã dập dồn chân lữ thứ
Hồng bào phấp phới dáng kiêu sa
Vì ai son sắt câu tình nghĩa
Để ta vương vấn nỗi sơn hà
Xa trông núi biếc xuyên trời thẳm
Chợt lòng dào dạt khúc hoan ca.

- 4 -

Một mình một bóng giữa hoang sơn
Nữ khách tuôn rơi giọt lệ hờn
Người say chinh chiến hồn rong ruổi
Ta ngán tình duyên mộng chập chờn
Trời xanh vời vợi quên quên hết
Tuyết trắng lạnh lùng nhớ nhớ hơn
Sáng nay Trường Bạch chừng như khóc
Ai người thấu hiểu trọn nguồn cơn?

- 5 -

Chiều tà im lắng nỗi bơ vơ
Ai nhớ thương ai dạ thẫn thờ
Nặng bước đường dài hun hút gió
Êm lòng quán nhỏ chập chờn mơ
Em đến trời nghiêng đôi sóng mắt
Ta về nắng đổ một vần thơ
Gặp nhau chan chứa bao tình ý
Nên dẫu ngàn thu vẫn đợi chờ

- 6 -

Quán vắng mưa khuya lộng tứ bề
Khách ngồi nửa thức nửa như mê
Hắt hiu cơn gió buồn hiu hắt
Tê tái nụ cười lạnh tái tê
Phố nhỏ đèn vàng thương quay quắt
Phòng côi đêm trắng nhớ lê thê
Trong cõi tương tư người có gặp
Một trái tim yêu lạc nẻo về?


Cảm hứng sérénade

Tôi lặng lẽ đi dưới chiều nhạt nắng
Biết tìm đâu làn hơi ấm ngày xưa?
Nỗi quạnh hiu làm sao nói cho vừa
Ai thấu hiểu cho lòng ta hoang vắng?

Khúc nhạc chiều hay niềm đau trĩu nặng?
Ôi, Schubert! Người tri kỷ xa vời
Người với ta dù hai nửa phương trời
Dù hiện hữu không cùng chung thế kỷ
Nhưng bài ca và nỗi lòng nhạc sĩ
Như rung lên từ sâu thẳm hồn ta
Ôi! nghẹn ngào từng quãng lặng thiết tha!
Sérénade! Diệu kỳ! Sérénade!
Mỗi nốt nhạc một giọt sầu man mác
Bước chân hoang miền dĩ vãng xa mờ
Màn đêm buông lạnh lẽo sắc nguyên sơ
Theo cung bậc tiếng lòng ta thổn thức
Những nuối tiếc dày vò trong ký ức
Cố nhân ơi! chiếc bóng dưới sương tà...

Một vì sao mọc sớm phía trời xa
Bỗng xua hết mọi niềm đau hiu hắt
Và đâu đó dưới hoàng hôn tím ngắt
Tôi thấy Schubert u uất mỉm cười
Dõi trông vời miền hạnh phúc xa xôi…